105 người tình nguyện hiến giác mạc sau khi qua đời, đó là chuyện ở xã Hòa Nhơn, huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng.
 |
| Ông Trần Công Tương vận động người dân trong thôn tình nguyện hiến giác mạc. Ảnh H. Văn. |
Năm
2009, Hội chữ thập đỏ Đà Nẵng vận động nhân dân hiến tặng giác mạc
nhân đạo, đem lại ánh sáng cho người mù. Trong khi các địa phương khác
loay hoay để đạt chỉ tiêu, thì người dân xã Hòa Nhơn nhiệt tình tham
gia.
Ông Nguyễn Tấn Phát - Phó Chủ tịch UBND xã Hòa
Nhơn, cho biết: Ngay sau khi kết thúc cuộc vận động (tháng 8-2010),
thật bất ngờ cả 15 thôn trong xã có tới 105 người tình nguyện tham gia.
Có một sự chuyển biến lớn trong suy nghĩ, tâm lý của người dân, kiểu
như “bước qua lời nguyền” vậy.
“Ngay cả khi mình
chết rồi vẫn có thể cứu giúp được mọi người thì tại sao lại từ chối.
Một đôi mắt của người chết lại có thể đem ánh sáng cho hai người bất
hạnh thì đó là điều đáng để tự hào” – ông Trần Công Tương (63 tuổi) bộc
bạch.
Ông Tương nguyên là Chi hội trưởng chi hội
Chữ Thập đỏ thôn Thanh Nham Tây (Hòa Nhơn). Cả hai vợ chồng ông đều
hăng hái đăng ký hiến giác mạc ngay trong đợt đầu vận động. Việc làm
của gia đình ông tạo niềm tin trong dân, khiến 10 hộ trong thôn, trong
đó có 3 hộ cả hai vợ chồng, đăng ký tham gia.
Ông
kể: Ban đầu cũng có nhiều người còn dè dặt vì họ nghĩ con người ta khi
chết đi là đầu thai qua kiếp khác. Nếu không giữ được toàn thây thì
chết xuống đó rồi lại bất hạnh. Hơn nữa họ nghĩ khi hiến giác mạc là bị
“móc” đi cả con mắt của người đã khuất nên ái ngại. Nhưng sau khi phân
tích cho họ hiểu đó là một nghĩa cử đẹp, và không hề ảnh hưởng gì tới
người đã khuất thì mọi người hưởng ứng nhiệt tình lắm.
Vợ
chồng ông Hồ Thêm, 66 tuổi và bà Trần Thị Xuyến 65 tuổi ở thôn Thanh
Nham Tây đều đăng ký hiến tặng giác mạc. “Vợ chồng làm nông, không hiểu
biết nhiều nhưng được vận động, biết đây là nghĩa cử cao đẹp, sau khi
một người chết đi có thể cứu đôi mắt cho hai người bất hạnh thì tôi cảm
thấy hài lòng lắm” - ông Thêm nói.
Bà Xuyến tiếp
lời: “Trước kia, nghe mọi người nói hiến giác mạc tôi sợ lắm, cứ nghĩ
ngay cả khi chết rồi còn bị người ta moi móc, chẳng yên thân. Giờ tui
mới hiểu ra mình chỉ cho đi phần lớp mỏng phía ngoài con ngươi. Rất
nhiều người cần tới nó để có đôi mắt sáng mà sống vui vẻ hơn”. Hai ông
bà đã họp gia đình căn dặn con cháu thực hiện ước nguyện cuối đời của
mình như một cách để răn dạy thế hệ sau sống tốt hơn.
Hiến để thấy cuộc sống còn nhiều niềm vui
Chị
Võ Thị Thanh Nhàn (46 tuổi), kể: “Ngay cạnh nhà tôi có cậu bé còn rất
trẻ mà sớm bị mù lòa. Tội lắm, đi không thấy đường, hồi nãy suýt bị xe
tông vì qua đường một mình. Mất đi đôi mắt xem như mất nửa cuộc đời bởi
không thể nhìn thấy được gia đình, người thân”.
Chồng
mất cách đây 6 năm do tai biến, chị một nách nuôi 6 người con bằng
nghề nông và bán rau lẻ: “Cuộc sống này không mấy ai được hoàn hảo, nên
tựa nhau mà sống, giúp được gì cho họ trong khả năng của mình thì cứ
giúp thôi”.
Hai vợ chồng nông dân Nguyễn Phan và
Nguyễn Thị Hương cũng không nấn ná khi tham gia, bởi theo anh Phan:
“Chết là hết. Nhưng chết đi mà để cho người khác hưởng cái phần ánh
sáng của mình cũng như mình vẫn còn trên cuộc đời này. Hơn nữa, làm một
việc có ích để con cháu sau này hưởng cái phúc cũng đáng lắm chứ”.
Theo tienphong.vn