Tin tức
Cập nhật vào 09:19 AM, 27/12/2011

Nơi tình yêu thương…được đánh thức


Thấy chúng tôi đến, lũ trẻ tranh nhau chạy ra xem. Những khuôn mặt hốc hác thiếu ăn, mắt đỏ quạch vì bệnh đau mắt hột, khoác bên ngoài chỉ một tấm áo mỏng manh. Đời sống của những học sinh trường Tiểu học nội trú Mường Thải đầy vất vả và nặng nhọc.

Phù Yên, một ngày giá rét, Mường Thải là ngôi trường khó khăn nhất trong số 6 trường “hoàn cảnh” của huyện. Cách trung tâm Hà Nội gần 200 cây số, cách xa thành phố Sơn La cũng với quãng đường tương tự, ngôi trường gần như bị “lãng quên”.
 

 

 

Địa hình núi non hiểm trở, đa phần là người dân tộc: Mông, Dao, Mường, tuần nào cũng thế, cứ chiều thứ Sáu, các em nhịn đói đi bộ hơn 8 tiếng về trở về nhà. Chiều chủ nhật, lại gánh gạo, gánh củi đến trường. Gần 80 em nhỏ thân hình mảnh khảnh,ở cái độ tuổi 9-11 lẽ ra phải được hưởng cuộc sống đầy đủ, xã hội chăm sóc thì đã phải sống xa nhà, tự lập, không có người quản giáo.

 


Tự nấu cơm, sinh hoạt là chuyện “thường ngày ở huyện”. “Ngôi nhà hạnh phúc” là một căn nhà rộng chừng hơn 10m2 lợp mái bro xi măng, không cửa làm bếp ăn, thêm vài cái nồi và ít củi. Bữa ăn đạm bạc hàng ngày không có thức ăn, chỉ có cơm độn ít sắn tự trồng, dùng nước lã làm canh. Nửa đêm, bụng đói, lũ trẻ nấu bữa cơm thứ hai.  “Ước mơ của chúng em là trong bữa ăn có một bát canh”, Giàng Seo Li, cô bé 11 tuổi người Mông líu lo bảo.


 

Ở cái nơi “sơn cùng thủy tận”, xa đời sống văn minh hàng tầm mơ ước, những cậu, cô bé phải đối diện với nhiều bệnh dịch như dịch tả, tiêu chảy, đau mắt đỏ mà không có bất kỳ phòng khám hay cơ số thuốc men để chữa trị. Hai cái phản lớn kê sát nhau cũng là “giường”, hai cái chăn bong cũ rách, vài chỗ chuột gặm “lỗ chỗ” cũng đủ chở che hàng chục cơ thể bé nhỏ trong đêm đông lạnh giá.


 


Đi học khi cái tiếng phổ thông còn chưa “sõi”, gia đình ngăn cản, giọng nói nhiều cô, cậu còn bập bẹ, ê a nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh nụ cười. Seo Li bảo, nhà em xa lắm, tít trên đỉnh núi cao sương mù ngoài kia, cách nơi đây chừng gần 20 cây số. Người Mông nghèo lắm, cư trú trên núi cao, đa phần những cô bé tầm tuổi em trong bản đã được cha mẹ “gả sớm”. Để được đi học, Seo Li từng dọa sẽ “quyên sinh” nếu mẹ cha không đồng ý.


 


Giờ đây, tay trong tay, những đứa trẻ như Seo Li nương tựa vào nhau mà sống, cùng học, sinh hoạt dưới một “mái nhà”. Ngôi nhà ấy không cửa nhưng luôn tràn ngập những tiếng cười, niềm vui trẻ thơ dù đôi mắt “đỏ quạch”, cái bụng luôn lép kẹp vì đói…


 

Tết sớm vùng cao – Nụ cười cho trẻ em nghèo

Tiếp nối những thành công các chương trình từ thiện của VTC Game các năm trước. Năm nay, VTC Game lại tiếp tục lên đường đem lại cái tết sớm cho các trẻ em nghèo Huyện Phù Yên - Tỉnh Sơn La.
 

Với nghĩa cử truyền thống “Lá lành đùm lá rách” đã được đông đảo cộng đồng game thủ hưởng ứng cứ mỗi dịp cuối năm.
 

Năm 2011, tiếp nối các truyền thống đó VTC Game cùng đông đảo cộng đồng game thủ lại phát động chương trình “Tết sớm vùng cao” cho trẻ em là học sinh đang học tại các trường bán trú tại Huyện Phù Yên - Sơn La.

 

Để ủng hộ từ thiện:


Ủng hộ tiền mặt:

Công đoàn Công ty TNHH MTV VTC Công nghệ và nội dung số

Số TK: 0051100432009

Tại Ngân Hàng Cổ phần Quân đội – Chi nhánh Trần Duy Hưng Hà Nội


Ủng hộ hiện vật (Đồ dùng học tập, chăn màn, mỳ tôm)

Công đoàn Công ty TNHH MTV VTC Công nghệ và nội dung số

Ms Vũ Hồng Nhung - Tầng 6, tòa nhà VTC Online 18 Tam Trinh, phường Minh Khai, Hai Bà Trưng


Thời gian tiếp nhận: Từ 27/12/2011 đến 05/01/2012


Xin chân thành cảm ơn.



Các tin khác
Bình luận